Đo cường độ đau
Cường độ đau đề cập đến mức độ nghiêm trọng hoặc mức độ của cơn đau trải qua. Điều này giúp các chuyên gia chăm sóc sức khỏe xác định quá trình điều trị thích hợp và theo dõi hiệu quả của các biện pháp can thiệp. Cường độ đau có thể dao động từ nhẹ đến nặng, ảnh hưởng đáng kể đến chất lượng cuộc sống, hoạt động thể chất và sức khỏe tổng thể của một người (Dansie & Turk, 2013).
Các bác sĩ chăm sóc sức khỏe có một số công cụ và thang đo để đo lường và ghi lại trải nghiệm đau đớn của một người một cách hiệu quả. Dưới đây là tổng quan về một số phương pháp thường được sử dụng để đo mức độ nghiêm trọng và cường độ đau:
- Bảng câu hỏi về cơn đau McGill (MPQ): Mặc dù cường độ đau là một khía cạnh quan trọng của việc đánh giá cơn đau, nhưng điều cần thiết là phải nhận ra rằng cơn đau là một trải nghiệm đa chiều. Thang đo đau đa chiều, chẳng hạn như MPQ, cung cấp đánh giá toàn diện hơn bằng cách xem xét cường độ đau, chất lượng và các khía cạnh cảm xúc (Melzack, 1975).
- Thang đánh giá số (NRS): Thang đo đau sốthường dao động từ 0 (không đau) đến 10 (đau tồi tệ nhất có thể). Bệnh nhân được yêu cầu đánh giá cường độ đau của họ bằng cách chọn một con số đại diện tốt nhất cho cơn đau hiện tại của họ trên thang điểm (Hjermstad và cộng sự, 2011).
- Thang đo tương tự trực quan (VAS): Kiểm kê nỗi đau này bao gồm một đường ngang hoặc dọc, thường dài 10 centimet, với các neo ở mỗi đầu đại diện cho “không đau” và “cơn đau tồi tệ nhất có thể”. Bệnh nhân được hướng dẫn đánh dấu một điểm trên đường thẳng tương ứng với cường độ đau cảm nhận của họ (Hjermstad và cộng sự, 2011).
- Thang đánh giá cơn đau của cựu chiến binh: Được phát triển bởi Bộ Cựu chiến binh, thang điểm này kết hợp xếp hạng số với các từ mô tả và nét mặt. Bệnh nhân đánh giá cường độ đau của họ theo thang điểm từ 0 (không đau) đến 10 (cơn đau tồi tệ nhất có thể), với các mô tả từ và nét mặt kèm theo để hỗ trợ lựa chọn xếp hạng thích hợp (Polomano và cộng sự, 2016).
- Thang đánh giá bằng lời nói (VRS): Thang đo này sử dụng các từ mô tả như “không đau”, “đau nhẹ”, “đau vừa phải”, “đau dữ dội” và “cơn đau tồi tệ nhất có thể” để đại diện cho các mức độ khác nhau của cường độ đau (Hjermstad và cộng sự, 2011).
- Thang đánh giá cơn đau Wong-Baker FACES: Thang đo này rất tiện dụng để đánh giá cơn đau ở trẻ em hoặc những người bị suy giảm nhận thức. Nó có sáu khuôn mặt, từ khuôn mặt mỉm cười (không đau) đến khuôn mặt khóc (nỗi đau tồi tệ nhất có thể).










